Home » Posts filed under TRUYỆN NGẮN
Người đăng:
yeu mai em on Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013
Chẳng biết vì sao? Từ gần một năm nay, khi cuộc sống khá lên và có chút của ăn của để. Hễ có dịp nhân ngày lễ, ngày nghỉ là Đáng lại mời bạn nhậu tới nhà, kêu vợ làm mồi. Nhậu tới say rồi lấy xe phóng vi vu ngoài đường. Đã nhiều lần Đáng ngã xe, lần gẫy tay, lần chấn thương đầu gối, vài cú va quệt gây thương tích cho người khác. Mặt mũi, chân tay toàn sẹo - những "chiến tích lẫy lừng" trên đường với con ngựa sắt và "hơi ấm" của "nàng men". Trung Thu sắp tới, hôm nay là mười bốn ta, mai rằm rồi. Đáng lại bắt vợ làm mấy món để mời "chiến hữu" tới nhậu. Vợ Đáng tỏ vẻ không vừa lòng: - Anh thì lúc nào cũng nhậu, hôm nay là ngày tết của trẻ con kia mà. Anh nhậu say thì ai đi đón con? Thằng bé nhà mình đi diễn văn nghệ Trung Thu trên trường đó, anh đã hứa với con là đi đón nó mà. Đáng phân bua:
More about →
Người đăng:
yeu mai em on Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2013
Đêm. Khó ngủ, tôi trở dậy, bật máy tính. Lướt qua vài trang đầu các báo lớn, chẳng có gì đáng quan tâm. Toàn những tin đã đọc lúc chập tối, đã xem trên truyền hình. Tôi quyết định, viết một điều gì đó. Nhưng, đầu óc trống rỗng, vô cảm. Uống cạn một cốc nước lạnh, tỉnh táo ra đôi chút. Tôi thở hắt ra, viết gì đây nhỉ? Viết về những điều dễ gây tò mò ư? Hở hang, giết chóc, hãm hiếp ư?
More about →
Người đăng:
yeu mai em on Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013
Sáng sớm, hôm nào cũng vậy. Một đứa trẻ chừng mười hai tuổi, mập tròn, da trắng bệch. Nó đứng tựa vào một gốc cây ven đường, gần nhà tôi. Đưa cặp mắt lờ đờ, gần như vô hồn nhìn mọi người qua lại. Nó là một đứa con trai được nuôi nấng khá đầy đủ, chỉ tội tâm hồn, trí tuệ rỗng tuếch, trống trải. Có lẽ, đôi mắt nó không cảm nhận được những màu sắc của cuộc sống xung quanh. Nó nhìn mọi vật chằm chằm bằng đôi mắt mờ đục, ươn ướt nửa như dò hỏi, nửa như oán trách.
Tôi lạnh người vì trong ánh mắt vô hồn, có điều gì như oán trách cuộc đời. Cũng đôi mắt, cái dáng điệu này, tôi đã nhìn thấy cách đây gần hai mươi năm. Nó nhìn tôi như thôi miên làm tôi nhớ lại cha nó ngày trước.
More about →
Người đăng:
yeu mai em on Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013
Đã thành lệ, cứ chiều thứ bảy, mấy cậu bé trong xóm lại "tổ chức hội thảo" dưới gốc cây cổ thụ. Bọn trẻ bày ra "nghị quyết": Mỗi thành viên tham dự phải đóng góp một câu chuyện. Một cậu bé cao lớn, có vẻ là thủ lĩnh đứng dậy đề nghị:
More about →
Người đăng:
yeu mai em on Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013
Hai ông bạn, Gật Gù và Nghiêng Ngả, lâu ngày mới gặp nhau, câu chuyện của họ nổ ra như ngô rang. Gật Gù nheo mắt:
- Thời buổi hiện đại hóa, đất đã chật, người đã đông, lại còn sinh ra nhiều loài dê và yêu tinh quái đản thế này thì lấy chỗ đâu mà sống hở ông?
More about →
Người đăng:
yeu mai em on Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013
Trong thời buổi hiện nay. Chúng ta thiếu nhiều thứ để phục vụ cho đời sống, để phát triển. Mọi thứ còn thiếu, đều có thể giải quyết được. Nếu chúng ta không thiếu một thứ có sẵn trong cộng đồng, không phải bỏ vốn ra mua, không mất nhiều thời gian, công sức để tìm kiếm và thực hiện.
More about →
Người đăng:
yeu mai em
Hạp và Mơ là một cặp xứng đôi, hai người đến với nhau từ mối tình suốt mấy năm. Họ có một hiệu ảnh và trang điểm cô dâu khang trang giữa thành phố. Cuộc sống của họ khá đầy đủ, chỉ buồn một nỗi chưa có con sau mấy năm chung sống.
More about →
Người đăng:
yeu mai em on Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013
Ông chủ nhà đang ngồi uống nước thì ông hàng xóm chạy sang. Sau chén nước chè ông hàng xóm vào chuyện:
- Bác này! Thằng lớn nhà em nó được đi xuất khẩu lao động ở Hàn Quốc đấy. Hoàn cảnh nhà em thì bác biết rồi. Bác có hai sổ đỏ, vậy bác làm ơn cho em mượn một sổ. Em mang thế chấp, vay cho cháu ít tiền mang theo phòng thân. Trăm sự em nhờ bác giúp cho!
More about →
Người đăng:
yeu mai em on Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013
Đã lâu lắm rồi. Dễ đến hơn chục năm, tôi mới gặp lại Lực, bạn học thời phổ thông của tôi. Thời niên thiếu, tôi và Lực là hai thằng bạn thân, nhưng học khác trường. Lực học trên trường huyện còn tôi học trường làng. Lực học không khá nhưng được cái cần cù. Học xong phổ thông, Lực thi vào trung cấp Điện lực. Còn tôi sau khi tan vỡ ước mơ, tôi đành chấp nhận số phận với cái nghề điện tử,... Chúng tôi bặt tin nhau từ đó, vì là thời bao cấp, mọi thông tin liên lạc đều bằng thư tay, gửi thì bị thất lạc rất nhiều.
More about →